Khi có nhiều người cùng chứng kiến một vụ khẩn cấp, ai cũng nghĩ người khác sẽ ra tay. Sự "phân tán trách nhiệm" này khiến nạn nhân bị bỏ mặc giữa một biển người.

Chúng ta thường nghĩ rằng nếu gặp rắc rối, ở nơi đông người sẽ an toàn hơn. Tuy nhiên, tâm lý học xã hội tiết lộ một nghịch lý đáng sợ: càng đông người chứng kiến, khả năng có người ra tay giúp đỡ lại càng thấp. Đây chính là Hiệu ứng khán giả (Bystander Effect).
Hai nhà tâm lý học Bibb Latané và John Darley đã chỉ ra hai nguyên nhân chính:
Nghiên cứu về hiệu ứng này bắt đầu sau vụ sát hại Kitty Genovese năm 1964 tại New York. Báo chí thời đó đưa tin hàng chục người hàng xóm đã nghe thấy tiếng kêu cứu nhưng không ai can thiệp hay gọi cảnh sát kịp thời. Dù các báo cáo sau này cho thấy một số người thực tế có cố gắng giúp đỡ, nhưng câu chuyện đã mở đầu cho một bước ngoặt trong việc tìm hiểu hành vi con người.
Nếu bạn là người cần giúp đỡ giữa đám đông, đừng chỉ hét lên "Cứu với!" một cách chung chung.
Hiệu ứng khán giả không phải vì con người "ác độc" hay "vô cảm". Đó là một lỗi tâm lý khi não bộ cố gắng đùn đẩy trách nhiệm cho người bên cạnh. Hiểu được điều này là bước đầu tiên để bạn trở thành người duy nhất sẵn sàng đứng ra hành động.