Từ năm 1924 đến 1984, thủ đô Reykjavik đã cấm nuôi chó để ngăn chặn bệnh sán dây ký sinh và vì cho rằng chó "không phù hợp với cuộc sống đô thị". Ngày nay, lệnh cấm đã được bãi bỏ nhưng người nuôi vẫn phải tuân thủ các quy định nghiêm ngặt và đóng phí cao.

Hãy tưởng tượng bạn đi bộ giữa một thủ đô mà không bao giờ nghe thấy một tiếng chó sủa. Trong suốt sáu thập kỷ, đó chính là thực tế tại Reykjavik, Iceland.
Vào đầu thế kỷ 20, Iceland phải đối mặt với một loại bệnh ký sinh trùng nghiêm trọng gọi là bệnh sán dây (echinococcosis). Loại ký sinh trùng này có thể lây từ chó sang người, gây ra các vấn đề sức khỏe nguy hiểm. Để bảo vệ cộng đồng, chính phủ đã chính thức cấm nuôi chó trong thủ đô vào năm 1924.
Ngoài lo ngại về sức khỏe, lệnh cấm còn bắt nguồn từ quan niệm văn hóa. Các quan chức cho rằng chó là động vật lao động chỉ phù hợp với các trang trại rộng lớn, không phải để nuôi trong căn hộ chật hẹp. Họ tin rằng chó "không phù hợp" với cuộc sống thành thị vì gây ồn và mất vệ sinh. Điều này khiến Iceland trở thành quốc gia của những người yêu mèo, đó là lý do bạn vẫn thấy rất nhiều mèo lang thang khắp Reykjavik ngày nay!
Đến tận năm 1984, luật này mới chính thức được bãi bỏ nhờ sự thay đổi trong nhận thức và tiến bộ y học. Tuy nhiên, việc nuôi chó vẫn không hề dễ dàng. Ngay cả ngày nay, muốn nuôi một chú chó tại thủ đô, bạn cần:
Lệnh cấm kéo dài 60 năm đã biến thủ đô của Iceland thành một thành phố bị "thống trị" bởi loài mèo. Dù loài chó đã được chào đón trở lại, nhưng những quy định khắt khe vẫn còn đó như một lời nhắc nhở về thời điểm mà "người bạn tốt nhất của con người" từng bị coi là một "kẻ ngoài cuộc" về mặt pháp lý.